Văn Chương Việt - Truyện Rất Ngắn

Ông sống một mình trong căn nhà nhỏ cuối làng cạnh một khoảng đất trống rộng. Cứ đến chiều, lũ trẻ trong làng tập trung ở khoảng đất này và chơi thả diều. Những cánh diều chao lượn lên cao theo tiếng hò reo, quát tháo, hô hào nhau ầm ầm, tiếng chạy bình bịch để nâng diều của lũ trẻ làm ông rất đau đầu. Tường nhà ông bị chúng vẽ bẩn, cỏ sân nhà rụi tàn dưới gót bọn trẻ. Mấy chậu hoa ông trồng nhiều lần ngã dúi, bể tan nát, ông phải bỏ tiền ra thay, còn bọn trẻ xin lỗi, hứa hẹn xong lại đâu vào đấy.

Chiều hôm ấy, lũ trẻ ngạc nhiên khi thấy ông già mang ghế ra cửa ngồi xem chúng thả diều, thậm chí ông còn cổ vũ khi có con diều bay lên cao thật cao nữa. Khi chúng chơi xong, ông gọi cả đám lại và bảo: “Các cháu hay lắm, từ ngày mai ai có diều bay cao nhất ông sẽ thưởng năm chục ngàn, vì thế nên các cháu cố gắng nhé”.

Không có gì có thể diễn tả được niềm vui của lũ trẻ lúc đó, đang như sắp bị đuổi không cho chơi, giờ lại còn được thưởng nữa nên chúng rất hăng hái và đứa nào cũng cố gắng ghi để con diều của chúng bay lên thật cao, kể cả chơi những mánh khóe để hạ con diều bạn. Ông giữ lời hứa, mỗi con diều bay vút lên cao nhất thì ông thưởng tờ giấy bạc năm chục ngàn.

Ngày hôm sau, khi lũ trẻ tụ tập, ông gọi chúng nói: “Các cháu chơi rất hay nhưng mà ông không còn nhiều tiền, nên hôm nay ông chỉ cho các cháu ba chục mỗi con diều thắng thôi”. Lũ trẻ chưng hửng vì được cho ít tiền hơn nhưng ba chục vẫn còn hơn không có gì nên chúng vẫn cố gắng như hôm trước.

Hôm sau nữa, ông nói rằng ông chưa lãnh lương hưu nên chỉ có thể cho chúng mỗi bàn thắng hai ngàn thôi. Lũ trẻ vẫn chơi diều vui vẻ nhưng diều bay không cao hơn hôm trước.

Ngày tiếp theo, ông lại bảo ông vẫn chưa có tiền nên chỉ có thể thưởng được một ngàn cho mỗi con diều bay cao nhất, nghe vậy vài đứa trẻ đã bỏ về sau khi nói ông già bóc lột sức lao động.

Hôm sau nữa, chúng đến thì ông  bảo: “Ông hết tiền rồi nhưng các cháu thích thì cứ chơi cho vui nhé, ông vẫn ra xem”. Lũ trẻ tức tối bỏ về, trả lại cho ông một khoảng sân yên lặng mà ông mong muốn...

 

Nguyễn Văn Thượng