Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 17

Từng ngày...

Truyện kể rằng có một lão phú gia vô cùng sùng bái Lã Động Tân, sớm tối đều dâng hương khấn nguyện, cử chỉ cũng vô cùng thành kính.

Một ngày, có một vị đạo sĩ rách rưới mang chiếc áo cũ đến nhà phú gia kia để đổi tiền mua thức ăn. Lão phú gia cầm áo lên, sờ vào thấy bên trong có cây trâm vàng lấp lánh. Ông ta mừng thầm trong bụng, cho rằng gã đạo sĩ khờ khạo kia không biết trong tay đang có bảo vật vô giá, bèn mang ra vài đồng bạc lẻ rồi tiễn đạo sĩ ra về.

Chờ tới khi bóng đạo sĩ đã khuất khỏi tầm mắt, lão phú gia mới cầm cây trâm vàng lên ngắm nghía. Bỗng từ trên không trung bay xuống một mẩu giấy, trong đó ghi: “Kim nhật ức, minh nhật ức, ức đắc ngã lai bất tương thức, thoa tử lưu đắc tác hương tiền, tòng kim dữ nhĩ bất giao dịch”. Đại ý là: nhà ông trên bề mặt thì luôn tôn kính ta, ngày ngày vái lạy khấn cầu mong ta tới. Hôm nay ta biến hóa mà tới, ông không những không nhận ra mà còn lừa gạt ta. Cây trâm vàng này coi như ta trả lại ông tiền nhang khói hoa quả ông đã cúng dường, từ nay về sau đừng mong ta bảo hộ nữa. Vị phú gia biết rằng lòng tham đã làm mờ mắt, khiến ông vĩnh viễn đánh mất cơ duyên với tiên nhân, trong tâm hối hận nhưng đã muộn rồi.

Trong ánh sáng hy vọng...

Bấy giờ, Đức Giê-su nói với đám đông và các môn đệ Nguời rằng: “Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên tòa ông Mô-sê mà giảng dạy. Vậy, những gì họ nói thì anh em hãy làm, hãy giữ, nhưng đừng theo hành động của họ mà làm, vì họ nói mà không làm. Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. Họ ưa ngồi chỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là "Thầy". (x. Mt 23, 1-8)

Quên lời tiền nhân Mô-sê, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư, đã không còn nhận ra đâu là “điều răn của Thiên Chúa” và đâu là “truyền thống của người phàm”. Vì thế, Chúa Giê-su nói với họ rằng “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta” (x. Mc 7, 6).

Nhân dịp các môn đệ Chúa không tuân thủ luật về sự thanh khiết vì họ không rửa tay trước khi ăn uống, nên bị các Pha-ri-sêu và kinh sư khiển trách, Chúa Giê-su đã cho những ông thầy giả hình này một bài học về việc “họ tôn kính Thiên Chúa bằng môi bằng miệng, còn lòng họ thì lại xa Người”.  Người dùng chính những lời của ngôn sứ I-sai-a để tố cáo họ “đã gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa mà duy trì truyền thống của người phàm” (x. Mc 7, 8).  Chúa Giê-su đã dùng chính những hình ảnh về sự thanh khiết bề ngoài để cho họ thấy đâu là sự thanh khiết bên trong tâm hồn.  Thanh khiết bề ngoài đơn thuần là những nghi thức, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.  Nhưng nếu không có sự thanh khiết tâm hồn, con người mới trở nên ô uế.  Những cái làm ô uế tâm hồn người ta thì có nhiều lắm.  Chúng phát xuất “từ bên trong, từ lòng người”, như “tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng” (x. Mc 7, 21-22).

Chúa Giê-su nói với Pha-ri-sêu và kinh sư rằng:  nếu các ông chỉ chú trọng đến những nghi thức bề ngoài, thì đúng là các ông chỉ “tôn kính Thiên Chúa bằng môi bằng miệng”, còn nếu các ông muốn tôn kính Chúa thật lòng, thì các ông hãy lo giữ tâm hồn cho thanh khiết và rửa sạch những gì làm ô uế tâm hồn các ông, trở lại với Lề Luật đích thực của Chúa, chứ đừng vênh vang bám lấy những giới luật phàm nhân do họ đề ra.  Động lực tuân giữ Lề Luật không phải là “lấy tín chỉ” để vào thiên đàng hoặc tạo cái nhãn hiệu đạo đức cho mình, nhưng là vì lòng yêu mến Chúa và yêu thương anh chị em.

Thay đổi động lực giữ luật cũng là vấn đề nhức nhối cho nhiều Ki-tô hữu. Đâu mới thực sự vì lòng yêu mến Chúa? Lòng yêu mến phải là động lực cho mọi sự.  Có lẽ “căn bệnh Pha-ri-sêu” đã ăn sâu vào tâm hồn ta, khiến ta giữ Đạo một cách máy móc, thi hành như một con rối mà thiếu mất yếu tố căn bản là cái hồn. Chúa Giê-su uốn nắn và sửa đổi chúng ta trong tình yêu thương của Người để đưa chúng ta từ con đường sai trái đến chân lý và sự toàn thiện. Người răn dạy chúng ta vì mục đích tốt lành để chúng ta cùng thông phần vào sự thánh thiện của Người.

Thiên Chúa muốn ta thờ phượng Thiên Chúa bằng cả con người, cả cuộc sống chúng ta – phải trí lòng như một, lý thuyết đi đôi với hành động; phải xây dựng đời sống Đạo đích thực bằng tất cả tâm hồn mình. Sống Đạo, phụng sự Thiên Chúa bằng việc ca tụng Chúa vì tình thương và những điều kỳ diệu Người làm trong cuộc sống; bằng việc lắng nghe và sẵn sàng thực thi ý muốn của Người, sống theo sự thật, thực thi công bình và bác ái là xây dựng đời sống đức tin đích thực trong tâm hồn mới có thể làm chứng nhân của Thiên Chúa mà không ngại  ngùng, hổ thẹn. Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô cảnh tỉnh thái độ sống đạo hình thức. Đôi lúc, việc thờ kính Chúa trên môi trên miệng mà không bằng tâm hồn và lương tâm công chính là đến với Chúa với một tâm hồn tham lam ích kỷ, chất chứa trong lòng sự ghen ghét, hận thù. Nếu chưa đủ can đảm “dọn dẹp tâm hồn mình” bằng các bí tích và ân sủng của Chúa, sẽ chỉ ưa thích diện trên mình những bộ quần áo đẹp, dùng trang sức xa xỉ đắt tiền nhưng lại để tâm hồn lem nhem, hoen ố bởi danh vọng lạc thú và những đam mê thấp hèn để được tiếng khen của người đời.

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Chúa Giê-su không chỉ kết án thái độ giả hình của người Pha-ri-sêu, mà còn kêu gọi đề phòng thái độ giả hình ấy. Giả hình là căn bệnh chung của tất cả những ai mang danh Ki-tô. Thật thế, nếu giả hình là tách biệt giữa niềm tin và cuộc sống, thì có ai trong chúng ta dám tự phụ mình không rơi vào một thái độ như thế? Giả hình vẫn là cơn cám dỗ cơ bản và triền miên trong cuộc sống người Ki-tô hữu. Sống giả hình là tự đánh mất dần nhân cách là mình, và sống vong thân vì không tự tin thể hiện là chính mình, mà chỉ sống gượng và che đậy chính mình và như thế  đánh mất niềm tin, sự quý trọng của mọi người dành cho mình. Sống giả hình không chỉ làm ảnh hưởng đến cá nhân, mà còn làm lẫn lộn những giá trị đạo đức, khiến cho thật giả bất phân, làm suy đồi văn hóa xã hội và gây nhiều hậu quả khôn lường khác.

Hầu hết những Lời Chúa Giê-su kết án các Biệt phái ngày xưa rất có thể cũng đúng với rất nhiều người trong chúng ta ngày hôm nay. Tin Mừng Chúa Ki-tô Giê-su mời gọi mỗi người trở về bên trong với con người thật của mình, để ở đó chúng ta gặp được Chúa Giê-su, để Ngài biến đổi chúng ta để từ đó ta hành động với một tấm lòng trong sạch, một tình yêu được kín múc từ chính Đức Giê-su. Điều quan trọng là làm sao để tâm hồn mình được sạch vì “Kẻ tay sạch lòng thanh sẽ được lên núi Chúa” (x. Tv. 23, 3.4).

Lạy Chúa, con nhìn lại mình, còn quá xa vời với lời dạy của Chúa. Tâm hồn con vẫn còn chứa đầy sự tham lam danh vọng, tiền tài. Nhiều khi, con làm việc này, việc nọ cốt chỉ để lấy tiếng khen của người khác, hay trong cuộc sống con còn thiếu trách nhiệm với anh chị em trong tư tưởng, lời nói cũng như hành động. Xin Chúa tha thứ và thanh tẩy tâm hồn con. Xin cho con được sáng suốt, đừng tìm cách chải chuốt bên ngoài, nhưng biết trang điểm bên trong tâm hồn với một tình yêu của chính Chúa. Amen

Linh mục F.x Bửu Minh