Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 15

Từng ngày...

Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui. Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư. Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.

Thứ nhất, “học nhận lỗi”. Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

Thứ hai, “học nhu hòa”. Răng người ta rất cứng, lưỡi người ta rất mềm, đi hết cuộc đời răng người ta lại rụng hết, nhưng lưỡi thì vẫn còn nguyên, cho nên cần phải học mềm mỏng, nhu hòa thì đời con người ta mới có thể tồn tại lâu dài được. Tâm nhu hòa là một tiến bộ lớn trong việc tu tập.

Thứ ba, “học nhẫn nhục”. Thế gian này nếu nhẫn được một chút thì sóng yên bể lặng, lùi một bước biển rộng trời cao. Nhẫn, vạn sự được tiêu trừ. Nhẫn chính là biết xử sự, biết hóa giải, dùng trí tuệ và năng lực làm cho chuyện lớn hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành không.

Thứ tư, “học thấu hiểu”. Thiếu thấu hiểu nhau sẽ nảy sinh những thị phi, tranh chấp, hiểu lầm. Mọi người nên thấu hiểu thông cảm lẫn nhau, để giúp đỡ lẫn nhau. Không thông cảm lẫn nhau làm sao có thể hòa bình được?

Thứ năm, “học buông bỏ”. Cuộc đời như một chiếc vali, lúc cần thì xách lên, không cần dùng nữa thì đặt nó xuống, lúc cần đặt xuống thì lại không đặt xuống, giống như kéo một túi hành lý nặng nề không tự tại chút nào cả. Năm tháng cuộc đời có hạn, nhận lỗi, tôn trọng, bao dung, mới làm cho người ta chấp nhận mình, biết buông bỏ thì mới tự tại được.

Thứ sáu, “học đồng cảm”. Nhìn thấy ưu điểm của người khác chúng ta nên vui, nhìn thấy điều không may của người khác nên biết lắng nghe và chia sẻ. Sự cảm thông nuôi dưỡng trái tim từ bi. Từ sự cảm thông ấy mọi oán hờn, đau khổ đều có thể tiêu biến.

Thứ bảy, “học dưỡng sinh”. Dưỡng sinh phải thuận theo Đạo, đạo dưỡng sinh giúp con người có được thân thể khỏe mạnh, các vận động trong cơ thể được vận hành tự nhiên hòa hợp với sự vận động của vũ trụ, từ đó con người có thể hòa hợp với thiên nhiên, cảm thấy bản thân mình thật bao la, cảm thấy bản thân chính là 1 phần của vũ trụ này. Cũng từ đó, biết trân quý hơn từng cọng cỏ nhành cây, bởi chúng là 1 phần trong chúng ta. Sự sinh tồn của một con người nói riêng và cả nhân loại nói chung đều phụ thuộc vào việc họ có lắng nghe, cảm nhận và thuận theo tự nhiên hay không. Đạo dưỡng sinh, đơn giản mà thâm sâu.

Trong ánh sáng hy vọng...

Còn Thầy Chí Thánh của chúng ta, Chúa Giêsu Kitô, Người bảo chúng ta hãy học để tin, để từ bỏ, để cầu nguyện, để tha thứ, để yêu nhau, rồi đừng thù oán, đừng lên án. Tóm lại là học để nên hiền từ và khiêm nhường. Những bài học đó phải học với Chúa Giêsu Kitô chứ không từ ai khác. Hiền từ và khiêm nhường là những giá trị thiêng liêng cao quý. Hiền từ khiêm tốn luôn là mẫu người được kính nể. Hiền từ và khiêm tốn thường được kể như hương thơm đạo đức. Vì thế, truyền thống giáo dục đạo đức luôn lưu tâm đến việc vun trồng chăm sóc nhân cách, để mỗi con người trong xã hội có thể toát ra được thứ hương thơm đạo đức đặc biệt đó, hầu góp phần tạo nên một môi trường đằm thắm an vui cho gia đình và xã hội. Hiền từ và khiêm tốn là con đường ánh sáng dẫn tới Chúa và dẫn tới con người. Khởi đầu con đường này là khiêm nhường nội tâm. Chúa Giêsu đã nhắc nhở môn sinh: “Hãy học cùng Thầy, vì Thầy hiền từ và khiêm nhường” (x. Mt 11,29). Hãy học cùng Chúa Giêsu chứ không phải từ ai khác.

Chúa Giêsu mới là người hiền lành kiểu mẫu, hiền lành đến mức chấp nhận thương tích mà không đánh trả, hay báo thù, hiền lành vì yêu và yêu cả người phản bội, sỉ nhục, thóa mạ hay hành hung tàn nhẫn. Tiên tri Isaia tiên báo: “Người hiến thân vì người tình nguyện và không mở miệng như con chiên hiền lành bị đem đi giết, và như chiên non trước mặt người xén lông, người thinh lặng chẳng hé môi” (x. Is 53,7). Và Thánh Vịnh 30 mô tả chân dung của Chúa Giêsu: “Con đã nên trò cười cho thù địch và cho cả hàng xóm láng giềng. Bạn bè thân thích đều kinh hãi, thấy con ngoài đường, ai cũng tránh xa”.

Thánh Phaolô khẳng định lòng khiêm nhượng của Chúa Giêsu sâu thẳm đến mức không giữ cho mình địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng lại khiêm hạ vâng phục Thiên Chúa Cha mọi đàng: "Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự". (x. Phil 2,6-8). Tiên tri Giêrêmia nói về mình cũng như tiên báo vận mệnh của Đấng Cứu Thế khiêm nhường: "Tôi giống như con chiên trung tín bị đem đi giết, và tôi không hề biết họ đang trù tính những điều độc ác chống lại tôi" (x. Gr 11,19). Dacaria ca tụng: "Này vua ngươi đến với ngươi. Người khiêm tốn ngồi trên lừa con, con của lừa mẹ" (x. Dcr 9,9).

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Chúa Giêsu Kitô hiền lành và khiêm nhường nên ai cũng có thể tiếp xúc với Người, và Người luôn có thể gặp gỡ trao đổi với mọi người. Người đã cúi mình xuống với mọi mảnh đời khổ đau và thấp hèn. Tất cả đều có thể đến với Người trong thân thiện, tôn trọng và yêu thương. Người đời ai cũng ưa thích người hiền lành và khiêm nhường. Người hiền lành ai cũng muốn tới gần. Kẻ gian ác ai cũng chạy xa. Người khiêm nhường thì sống với ai cũng được, người kiêu căng thường phân biệt sang hèn.

Chúa Kitô Giêsu dạy cho các Tông đồ bài học khiêm nhường: "Ai tiếp đón em nhỏ này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp đón Thầy, là tiếp đón Đấng đã sai Thầy. Thật vậy, ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất."(x. Lc 9,47-48). Nơi khác, trong một bữa tiệc, Chúa Giêsu thấy khách dự tiệc cứ chọn chỗ nhất mà ngồi, Ngài đã lên tiếng dạy họ rằng “Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên”(x. Lc 14,11). Sự khiêm nhường được thể hiện rõ ràng nhất khi Ngài cúi xuống rửa chân cho các môn đệ trong giờ tiệc ly (x. Ga 13,1-20).

 "Lạy Chúa, xin ban cho con trái tim của Chúa!

Xin đừng để con khép kín tâm lòng mình bao giờ!

Xin cho con trái tim quảng đại như Chúa,

vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường,

để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ.

Xin cho con lướt thắng mọi oán hờn nhỏ nhen,

và mọi thù hằn ti tiện!

Xin cho con luôn luôn bình an tươi sáng,

không một biến cố nào làm con bất ổn,

không một đam mê nào khuấy động hồn con!

Xin cho con đừng quá vui khi thành công,

cũng đừng bối rối khi bị chỉ trích chê bai.

Xin cho con trái tim đủ lớn để có thể yêu cả người thù địch.

Xin cho vòng tay con luôn rộng mở

để có thể ôm hết tất cả mọi người trong tình yêu Chúa.  Amen!

( Rabbouni, Lời Kinh đẹp nhất Thiên Niên Kỷ, trang 94)

 

Linh mục F.x Bửu Minh