Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 11

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG

Từng ngày...

“Cổ Học Tinh Hoa” có kể lại một câu chuyện như sau:

Bấy giờ vua nước Ngô định đem quân đánh nước Tề, nhiều người lên tiếng can ngăn, nhưng vua chẳng chịu nghe, lại còn ra lệnh nếu ai nói tới việc đình chiến thì sẽ bị chém đầu. Một vị quan trẻ tuổi nhưng nổi tiếng khôn ngoan, luôn ba ngày liền cứ sáng sớm mang cung đến khu vườn trong hoàng cung. Không đếm xỉa gì tới sương rơi và nắng gội. Ngày thứ ba, vua gặp và hỏi:

– Khanh làm gì đó?

– Thưa trên ngọn cây cổ thụ này có con ve sầu hút gió, uống sương và kêu ve ve suốt ngày. Con ve nghĩ mình yên thân, nhưng đằng sau phía xa lại có một con bọ ngựa đang rình chờ nhảy tới vồ nó. Trong lúc bọ ngựa định tóm cổ con ve sầu, thì ở gần đó lại có một con chim sẻ đang dòm ngó, tìm cách bắt con bọ ngựa. Nhưng chính con chim sẻ này lại không dè dưới gốc cây có người lại đang nhắm bắn nó. Chính hạ thần đây là người đang rình bắn con chim sẻ. Nhưng hạ thần lại quên rằng sương rơi và nắng chiếu lại có thể làm cho mình bị cảm và chết. Cũng như nhiều người, hạ thần chỉ nhìn thấy cái lợi nhỏ nhen trước mắt mà quên mất cái hại tày đình đang rình chờ ở sau lưng.

Hiểu vị quan này có ý thức tỉnh mình, sau đó nhà vua nước Ngô đã nghĩ lại và quyết định thôi không đem quân đi xâm lấn nước Tề.

Trong ánh sáng hy vọng...

Ðức Giêsu nói với các môn đệ về ngày Quang Lâm của Người rằng: “Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến. Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức. Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ. Ðiều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!” (x. Mc 13, 33-37)

Thánh Phaolô đòi hỏi phải có hành động “thức dậy ngay” (x. Rm 13,11). Ngài còn sử dụng đến hình ảnh về chiến tranh với những “vũ khí” trang bị cho thái độ tỉnh thức (x.Rm 13,12; Ep 6,10; 1 Tx 5,6-8). Có nghĩa là người thức tỉnh luôn chủ động:

-   Tỉnh thức là luôn sẵn sằng, sẵn sàng. Thánh Phanxicô de Sales nói rằng: “Sự chờ đợi đích thực có nghĩa là chờ đợi mà không lo lắng gì cả”.

-  Tỉnh thức là dấn thân chu toàn bổn phận như Người quản gia được giao trách nhiệm phân phát lương thực cho các gia nhân (x. Mt 24,45-51; Lc 12, 42-46). Nếu chủ về mà gặp thấy anh vẫn thức tỉnh đang siêng năng làm công việc được giao nên dược chủ cất nhắc. Ngược lại anh mê ngủ, hay anh lạm dụng quyền hành và chè chén say sưa (x. Mt 24,49), anh bỏ bê trách nhiệm sẽ bị luận phạt.

-   Tỉnh thức là luôn chủ động làm cho những nén vàng, nén bạc Chúa trao được sinh lợi (x. Mt 25,31-46). Mỗi người được trao khác nhau, dù ít dù nhiều đều có bổn phận phải sinh lợi cho mình và Thiên Chúa.

-    Tỉnh thức để nhận ra Chúa nơi người anh em bé mọn, khốn khổ, bất ngờ đến với mình và nài xin mình trợ giúp. Thật thế, Đức Kitô đến với chúng ta qua hiện thân người đói khát, rách rưới, một người yếu đau, lỡ đường, thậm chí một phạm nhân trong nhà giam như chính Ngài đã khẳng định (x. Mt 25,31-46).

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Lời Chúa dạy rằng mọi sự ở trần gian này đều là phù vân, tạm bợ, chỉ là những phương tiện để con người kiến tạo cho mình cuộc sống đời đời.  Ai cũng phải công nhận, cuộc sống của con người thật bấp bênh. Nhiều thi sĩ Việt nam đã diễn tả tư tưởng ấy trong thơ văn, như cụ Nguyễn Khuyến:

"Ôi, nhân sinh là thế ấy, 
Như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao. 
Ba mươi năm hưởng thụ biết chừng nào, 
Vừa tỉnh giấc nồi kê chửa chín. 
Vật thái mạc cùng vân biến ảo, 
Thế đồ vô lự thuỷ danh hư. 
Cái hình hài đã chắc thiệt chưa? 
Mà lẽo đẽo khóc sầu rứa mãi! 
Trời đất hễ có hình là có hoại, 
Ỷ chi chi mà chắc cái chi chi. 
Cuộc làm vui liệu phải kịp thì, 
Khi đắc chí lại có khi thất chí. 
Trông gương đó hãy suy cho kỹ, 
Dẫu xưa nay nào có trừ ai; 
Có tài mà cậy chi tài!"

(Vịnh nhân sinh, Nguyễn Khuyến. Nguồn: Việt văn diễn giảng hậu bán thế kỷ thứ XIX, Nguyễn Tường Phượng, Phan Văn Sách, Bùi Hữu Sung, Trường Nguyễn Khuyến xuất bản, Hà Nội, 1953).  

Có người đặt ra hàng loạt câu hỏi mà mọi Kitô hữu nên đọc và tự vấn chính mình: Tại sao người ta cần có tôn giáo? Tại sao người ta cần cử hành các nghi lễ và nghi thức? Tại sao người ta cần tỉnh thức, cầu nguyện, ăn chay và suy niệm? Tại sao điều đó chưa đủ để nên công chính, chân thật, tiết độ, nhân đức và khổ hạnh? Làm thế nào để làm vui lòng Chúa bằng cách sống các quy luật tôn giáo và tham gia các hoạt động tôn giáo? Người ta phải làm vậy vì Thiên Chúa bảo làm vậy. Đó là câu trả lời thiếu suy tư. Lý do chính đáng của tất cả những hành động ấy tạo nên giao tiếp với Thiên Chúa. Vì, qua lời cầu nguyện hoặc những cách tương tự, là việc cần thiết để gặp gỡ Ngài mỗi ngày ở đời này và cả ở kiếp sau. Trực tiếp giao tiếp với Ngài qua các bí tích là việc cần thiết theo cách bí ẩn, đó là chuẩn bị để hiệp nhất với Chúa nhắm đến sự chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày nào đó Thiên Chúa sẽ thay đổi tình trạng của con người, nghĩa là người ta không ở thế gian mãi mà phải bước qua cầu sinh tử để chịu sự xét xử của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, Chúa mời gọi chúng con: hãy trung tín với sứ điệp Lời Chúa. Sống bác ái yêu thương, không bị vướng bận quá nhiều vào của cải ở đời, sống vô vị lợi, không đòi hưởng thụ, không để mình bị ngủ mê trong tội hay chạy theo các chủ trương duy vật, hưởng thụ, mà lãng quên những nhu cầu tâm linh và các giá trị siêu việt của cuộc sống. Xin cho chúng con biết chuẩn bị ngày Quang Lâm của Chúa bằng thái độ tỉnh thức và cầu nguyện không ngừng. Amen.

(Lễ Thánh Francois Xavier  03.12.2017)

Linh mục F.x Bửu Minh