Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 04

Ở trường học Nhật Bản, từ cấp mẫu giáo, trẻ nhỏ được dạy đi dạy lại bài học xếp dép ở ngoài cửa lớp cho tới khi nhuần nhuyễn, rồi lại được thực hành đi thực hành lại bài học về cất đồ chơi. Cô giáo sẽ kiên trì yêu cầu trẻ hoàn thành mà không có sự nhân nhượng, ưu tiên nào.

Trẻ nhỏ rất thích khám phá thế giới và liên tục chinh phục những mốc phát triển mới. Từ việc chập chững tập đi cho tới xỏ đôi giày đầu tiên hay tự đi bộ tới trường mà không cần mẹ bế. Nhưng các cháu cũng thường xuyên bực bội khi cố gắng thử một nhiệm vụ nào đó. Chúng có thể dễ bỏ cuộc khi gặp việc gì đó quá khó khăn và yêu cầu mẹ hoàn thành nốt.

Kate Lewis, một phụ nữ người Mỹ đang sinh sống tại Nhật Bản, có con trai 2 tuổi cho biết cô luôn muốn con kiên trì với những nhiệm vụ đầy thử thách. Dạy cho cháu cách không từ bỏ là cuộc chiến đầu tiên mà cô muốn con đối mặt.

“Tôi muốn con trai kiên trì với những thách thức, không từ bỏ ngay từ khó khăn đầu tiên. Nếu không thành công, tôi muốn cháu thử lần nữa. Quan trọng nhất, tôi tin rằng những gì tôi dạy cháu lúc 2 tuổi sẽ hình thành cách cháu đối mặt với cuộc sống trong tương lai. Tôi muốn trao cho cháu những công cụ để trở nên kiên cường”, Kate chia sẻ.

Và với quan điểm mạnh mẽ như vậy, Kate đã rất ưng ý khi nuôi dạy con ở Nhật Bản, bởi các trường học tại đây có cùng cách giáo dục trẻ nhỏ như cô. Kate đã rất tâm đắc khi cô giáo tiếng Nhật của mình nói với Kate một câu tục ngữ của Nhật Bản gói gọn hoàn toàn những gì cô muốn dạy con trai mình: “Nana korobi ya oki” (nghĩa là: Ngã bảy lần, đứng dậy tám lần).

Trong ánh sáng hy vọng...

Thánh Phaolô gởi cho giáo đoàn Côrintô. Đoạn thư như sau : “Chúc tụng Thiên Chúa là thân phụ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, Người là Cha giàu lòng từ bi lân ái, và là Thiên Chúa hằng sẵn sàng nâng đỡ an ủi, Người luôn nâng đỡ ủi an chúng ta trong mọi cơn gian nan thử thách, để sau khi đã được Thiên Chúa nâng đỡ, chúng ta cũng biết an ủi những ai lâm cảnh gian nan khốn khó” (x. 2Cr 1, 3-4). Những cơn gian nan thử thách trong cuộc đời này không hẳn chỉ là những biến cố đau đớn, mà còn là tất cả những biến cố khiến kẻ lữ hành Kitô ngại bước theo Đức Kitô. Những biến cố đó rất nhiều hiện nay, giữa thời đại tranh tối tranh sáng, thật giả lẫn lộn. Ánh sáng hy vọng vào Thiên Chúa nhiều khi bị tiền bạc vinh quang và lối sống hưởng thụ, áp lực của những tư tưởng sai lầm, tình trạng xung đột, tranh chấp loại trừ. Lối sống thế gian hiện thời rất ngược với Phúc Âm. Gian nan thử thách không phải chỉ đến ngoài Hội Thánh, mà nhiều khi cũng phát xuất từ những người của Hội Thánh. Gian nan thử thách gây ra nhiều nỗi đau khổ. Nhưng Chúa đã xuất hiện để thương cảm, an ủi nâng đỡ cho hành trình vẫn tiếp bước.

Như thánh Phaolô sống trong nỗi khốn khó lớn lao, đã phải trải qua nhiều khó khăn và buồn sầu, nhưng đã không bao giờ nhượng bộ sự chán nản, vì được nâng đỡ bởi ơn thánh và sự gần gũi của Chúa Giêsu Kitô, mà người đã trở thành tông đồ và chứng nhân, bằng cách phó thác toàn cuộc sống trong tay Chúa. Chính vì thế thánh nhân mở đầu thư gửi tín hữu Côrintô với lời chúc tụng, vì đã không có lúc nào trong cuộc đời tông đồ mà người lại không cảm nhận được sự trợ giúp của Cha thương xót, Thiên Chúa của mọi ủi an. Trong tất cả mọi hoàn cảnh khốn khó, ở nơi đâu xem ra không có lối thoát, người đã nhận được sự ủi an khích lệ của Thiên Chúa Cha. Để loan báo Chúa Kitô người đã chịu cả các bách hại cho tới chỗ bị nhốt tù, nhưng người vẫn cảm thấy hoàn toàn tự do trong nội tâm, được linh hoạt bởi sự hiện diện của Chúa Kitô và ước mong loan báo lời hy vọng của Tin Mừng.

Từ trong tù, trong xiềng xích thánh nhân viết thư cho Timôthê, cộng sự viên thân tín của người như sau: “Vì Tin Mừng cha chịu khổ, cha còn phải mang xiềng xích như một tên gian phi. Nhưng lời Thiên Chúa đâu bị xiềng xích!” (x. 2 Tm 2,9-10). Trong khi bị khổ đau vì Chúa Kitô người sống kinh nghiệm được ủi an: “Vì cũng như chúng ta chia sẻ muôn vàn nỗi khổ đau của Đức Kitô, thì nhờ Người, chúng ta cũng được chứa chan niềm an ủi” (x. 2 Cr 1,5).

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Kiên trì trong đức tin giữa bao gian truân bách hại, không nhượng bộ sự nhàm chán sẽ không bao giờ có thể chiếm hữu được với sức lực và phương pháp của riêng mình, nhưng nó là hoa trái dấn thân thường ngày và đến từ Thiên Chúa, dựa trên tiếng “có” của Chúa Kitô, là Đấng khẳng định rằng của ăn của Người là làm theo ý muốn của Thiên Chúa Cha. Chính trong tiếng “có” ấy chúng ta phải bước vào trong tiếng “có” của Chúa Kitô, gắn bó với ý muốn của Thiên Chúa, để như thánh Phaolô đạt tới chỗ khẳng định không phải chúng ta sống mà là Chúa Kitô sống trong chúng ta. Khi đó tiếng "fiat voluntas tua" của lời cầu nguyện cá nhân và cộng đoàn sẽ bao trùm và biến đổi toàn cuộc sống chúng ta trở thành một cuộc sống ủi an của Thiên chúa, một cuộc sống chìm ngập trong Tình Yêu vĩnh cửu và không thể sụp đổ.

Trong thời thế chiến II, linh mục Titus Brandsma làm viện trưởng một đại học tại Hòa Lan. Ngài bị Đức Quốc Xã đem về trại tập trung ở Dachau. Nơi đây, ngài bị biệt giam trong một chiếc cũi nhốt chó cũ kỹ. Bọn lính gác mua vui bằng cách bắt ngài phải sủa lên như chó mỗi lần chúng đi ngang qua. Cuối cùng ngài bị chết vì bị tra tấn. Bọn lính kia đâu có ngờ rằng ngay giữa cơn thử thách, vị linh mục ấy vẫn tiếp tục viết nhật ký giữa những dòng chữ in trong quyển sách kinh cũ của ngài. Ngài kể lại rằng, sở dĩ ngài có thể chịu đựng được nỗi đau đớn là vì ngài biết rằng Chúa Giêsu cũng đã từng chịu đau khổ như thế. Trong một bài thơ ngỏ gởi Chúa Giêsu, ngài viết: “Sẽ không có đau đớn nào làm con gục ngã, bởi con luôn nhìn thấy đôi mắt đầy khổ đau của Chúa. Con đường cô độc mà Chúa từng đi qua đã giúp con chịu đựng nỗi cay đắng một cách khôn ngoan. Tình yêu của Chúa đã biến màn đêm tăm tối trong con thành nguồn sáng rực rỡ. Lạy Chúa Giêsu, xin ở lại với con, chỉ cần ở lại thôi. Con sẽ chẳng còn sợ hãi chi nếu khi đưa đôi tay ra con cảm thấy Chúa đang ở bên con.” (Kilian Healy, Walking with God).

 

Lm. F.x N.V.T