Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 03

Từng ngày...

Trong truyện cổ tích "Ông Lão Đánh Cá và Con Cá Vàng" kể về một ông lão ngư phủ ngèo sống cùng người vợ trong một căn chòi tồi tàn. Hằng ngày, ông ra biển đánh cá. Sau ba ngày không bắt được thứ gì ngoại trừ rong biển và rác rưởi, đến một ngày, ông bắt được một con cá vàng - vốn là một con cá thần. Con cá xin ông thả tự do và hứa sẽ thực hiện một điều mà ông mong muốn. Tuy nhiên, ông già không mong muốn cho mình bất cứ điều gì và thả cho cá đi.

Khi trở về nhà, ông kể với vợ mình về chuyện con cá vàng. Bà ta tức giận khi chồng chẳng xin một thứ gì từ con cá và bắt ông ra biển xin con cá cho một cái máng lợn mới vì cái cũ đã vỡ. Cá vàng vui vẻ đáp ứng cho ông. Ngày hôm sau, bà vợ yêu cầu cho một căn nhà mới, và cá vàng cũng đáp ứng. Không dừng ở đó, bà vợ sai ông đi xin cá vàng cho bà trở thành nhất phẩm phu nhân và sau đó là nữ hoàng với cung điện, kẻ hầu người hạ. Khi được rồi, bà ta trở nên ngược đãi ông lão nhưng ông lão vẫn cố chịu đựng. Cao điểm, bà ta đòi trở thành vua của biển cả để điều khiển cả cá vàng. Lúc này, cá vàng nổi giận và thu hồi tất cả những gì đã thực hiện. Ông và bà vợ trở về hoàn cảnh nghèo khổ trước đó. Khi lòng tham lam đã vượt quá giới hạn, giống như thổi bọt xà phòng, thổi lớn quá mức rồi, tất nhiên sẽ vỡ ra...

Trong ánh sáng hy vọng...

Phàm chuyện gì cũng đều có chừng mực, một khi đã vượt quá giới hạn rồi, thì ắt sẽ phải chịu sự trừng phạt, đây là triết lý nhân sinh giản dị nhất, cũng là quy luật của rất nhiều sự vật trong giới tự nhiên. Rất nhiều câu chuyện có ngụ ý khuyên răn được lưu truyền trong dân gian đều đang nhắc nhở mọi người hãy khắc chế dục vọng của bản thân mình. Từ xưa, con người luôn có một số thứ không thể, không muốn hay không nỡ buông bỏ, đây chính là nhược điểm của con người, cũng là bản tính rất giới hạn của con người. Tận hôm nay, nhân loại đang đứng trước nguy hiểm lớn nhất, chính là khoa học kỹ thuật của nhân loại ngày càng tiên tiến thì dục vọng càng bành trướng thêm, và sự hủy hoại cứ theo đó tăng lên từng ngày...

Nhiều người cho rằng, dục vọng là sức mạnh bản năng sinh tồn, làm cho con người ước muốn không ngừng, không có gì ngăn nổi, nên bỏ mình, dứt bỏ dục vọng, tham ái xem ra là một sự nghiệt ngã, vô vọng. Triết gia Schopenhauer cho rằng, dục vọng là cái gốc sinh tồn của con người, là cơ sở của sinh mệnh, nên bản chất của ý chí sinh mệnh chính là đau khổ. Tuy nhiên không vì thế ông chủ trương tiêu diệt dục vọng (theo như phương pháp diệt dục của Phật giáo). Từ bỏ dục vọng không phải sự điên cuồng đẩy lý tính ra ngoài sinh mệnh của con người. Cùng với lý trí, con tim đầy tràn bình an của con người có khả năng kềm chế và điều chỉnh dục vọng nơi mình. Thiên Chúa ban cho con người khả năng cảm nhận sức sống thần linh từ chính trái tim mình, có khả năng tinh thần siêu vượt để chuyển hóa dục vọng thành những ước vọng cao thượng. Huyền nhiệm thay sự can thiệp của lương tri khi trong lòng nảy sinh ý chí ham muốn thì cũng là lúc tâm trí xuất hiện ý chí từ bỏ và hy vọng điều cao thượng: muốn thế này và không muốn thế khác -“Idem velle atque idem nolle”.

Nơi cuộc sống của Chúa Giêsu, cả một chuỗi tháng ngày dài “bỏ mình”, rũ bỏ mọi quyến luyến cố hữu mà con người hay vướng mắc: Chúa sinh ra nơi hang bò lừa, nằm trong máng cỏ hôi tanh (x. Lc 2,12); sinh sống và lớn khôn ở ngôi làng Nazarét, một địa danh bị coi khinh là “chẳng có chi tốt đẹp” (x.Ga 1,46); hạ mình cho Gioan Tẩy Giả dìm mình xuống nước sông Gio-đan như một tội nhân (x. Lc 3,21); bằng lòng trở nên bằng hữu của mười hai môn đệ còn rất nặng tính phàm trần, và thậm chí còn vui lòng quỳ gối rửa chân cho các ông như một đầy tớ; cả đến lúc cuối đời cũng vẫn còn cam lòng chịu chết nhục nhã giữa hai tên gian phi và để cho người ta an táng xác mình mượn tạm mộ phần của Giuse Arimathia (x. Mt 27,60). Chúa Kitô Giêsu không sợ hãi và luyến tiếc, không cảm thấy bị mất mát và bị thương tổn, qua bao ngày tháng, chính khi trở nên một con người thành toàn hơn về mọi phương diện, con người mới biết yêu chuộng sự từ bỏ để hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa.

Bước đi trong áng sáng hy vọng...

Hơn ai hết, các thánh tử đạo Việt Nam là những bậc cha ông của chúng ta đã sống mầu nhiệm thập giá, mầu nhiệm tự do, mầu nhiệm hủy mình trước mọi dục vọng vinh quang và trò oan trái của đời một cách sâu xa nhất. Niềm hy vọng mãnh liệt đặt vào duy nhất thập giá Đức Kitô và can đảm bỏ mình vác thập giá hằng ngày bằng một đời sống thánh thiện quên mình đã giúp tiền nhân anh dũng của chúng ta dám chết đi để dìm tắt lòng vị kỷ và khu trừ tội lỗi, củng cố niềm tin cho tín hữu anh em khác, các ngài còn thực sự uống chén đắng và trải qua cuộc thanh tẩy bằng máu mà Chúa Giêsu đã trải qua trong cuộc khổ nạn.

Từ bỏ dục vọng và những đam mê là lặp lại từng bước những chặng được thập giá của Chúa Giêsu và kết thúc bằng lời phó thác: "Lạy Cha, con xin phó hồn con ở trong tay Cha".

Lạy Chúa, các vị Tử Đạo Việt Nam đã dùng đời sống và bằng cái chết của các ngài nói lên niềm xác tín của mình: "Không ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu Đức Kitô". Xin ban cho chúng con tình yêu mạnh hơn cả sự chết là yếu tố tạo nên chiến thắng dục vọng mỗi ngày để trung thành sống cho thánh ý Chúa, sống trọn vẹn niềm tin của mình và chiếu sáng niềm hy vọng giữa lòng cuộc đời dẫu không trải qua cái chết tử đạo, chúng con cũng vẫn có thể loan truyền mầu nhiệm thập giá. Amen.

Nhà Thờ Ba Giồng, Lễ Các Thánh Tử Đạo VN, ngày 24 tháng 11, năm 2017

Lm. F.x N.V.T